Cuộc chiến 81 Ngày đêm Thành Cổ Quảng Trị đã đi vào lịch sử như bản hùng ca của quân và dân đất Quảng Trị. Trong cuộc chiến này đã có hàng nghìn người ngã xuống để bảo vệ di tích này. Hãy cùng Tỉnh thành Việt Nam tìm hiểu về cuộc chiến 81 ngày đêm bảo vệ Thành cổ Quảng Trị? Ý nghĩa lịch sử của sự kiện này.

Mục lục
Tóm tắt 81 ngày đêm Thành cổ Quảng Trị
81 ngày đêm thành cổ Quảng Trị là sự kiện quân dân tỉnh Quảng Trị bảo vệ thành công di tích Thành cổ diễn ra từ ngày 28/06/1972 đến 16/09/2972.
Thành cổ Quảng Trị là công trình kiến trúc thành lũy cổ, đồng thời là lỵ sở hành chính – chính trị của tỉnh Quảng Trị.
Trong giai đoạn kháng chiến chống Mỹ, chính quyền Mỹ – Ngụy xem Quảng Trị là “thành trì vững chãi nhất” ở miền Nam Việt Nam. Nhưng vào ngày 01/05/1972, quân đội ta đã giành thắng lợi buộc quân địch phải rút khỏi thị xã Quảng Trị và đây cũng là tỉnh đầu tiên ở miền Nam được giải phóng hoàn toàn với quy mô dân số khoảng 100 nghìn người.
Không chấp nhận thất bại ê chề đó, đế quốc Mỹ đã dốc toàn bộ lực lượng vụ trang mở cuộc phản kích với mục đích tái chiếm, trong đó Thành cổ Quảng Trị được xem là mục tiêu số 1.
Vào ngày 13/06/1972, cuộc tái chiếm được tiến hành với 4 sư đoàn mạnh nhất, đặc biệt có toàn bộ sư đoàn dù và sư đoàn lính thủy đánh bộ thuộc lực lượng cơ động chiến.
Ngay 14/06/1972, cuộc chiến nổ ra được xem là một trong những trận đánh khốc liệt nhất lịch sử và được mệnh danh là “Mùa hè đỏ lửa” với hỏa lực lớn chưa từng có.
Sáng 28/06/1972, nhận được sự viện trợ của hải quân và không quan Mỹ, các sư đoàn chủ lực của quân đội Việt Nam cộng hòa tấn công Bắc sông Mỹ Chánh.
Ngày 16/9/1972, quân ta chủ động rút khỏi Thành cổ sau khi đã gây tổn thất nặng nề cho địch. Ta đã tiêu diệt 2 sư đoàn cơ động chiến lược của địch, diệt 26.000 tên, bắt sống 71 tên, đánh thiệt hại nặng 19 tiểu đoàn, phá hỏng 349 xe quân sự trong đó có 200 xe tăng và thiết giáp, bắn rơi 205 máy bay, thu 500 súng các loại.
81 NGÀY ĐÊM BẢO VỆ THÀNH CỔ QUẢNG TRỊ – KHÚC TRÁNG CA BẤT TỬ
Ý nghĩa của 81 ngày đêm Thành cổ Quảng Trị
Cuộc chiến đấu 81 ngày đêm giữ vững Thành cổ trở thành sự kiện quan trọng trong lịch sử kháng chiến chống Mỹ, cứu nước của dân tộc ta, góp phần quyết định vào thắng lợi của cuộc đấu tranh ngoại giao, buộc Mỹ phải ký kết Hiệp định Pari, mở đường cho đại thắng mùa Xuân năm 1975, giải phóng hoàn toàn miền Nam, thống nhất đất nước, khẳng định lòng yêu nước nhiệt thành, sự hy sinh cao cả cho chính nghĩa, vì sự nghiệp vĩ đại của nhân dân Việt Nam.
Cuộc chiến đấu bảo vệ Thành cổ Quảng Trị trong 81 ngày đêm oanh liệt đã góp phần quan trọng đánh bại những cố gắng cao nhất của Mỹ – ngụy, tác động trực tiếp đến Hội nghị Pari. Ngày 27-1-1973, Hiệp định Pari được ký kết, những hy sinh của quân và dân ta trong 81 ngày đêm ấy, cùng với những chiến công khác trong năm 1972 đã phần nào được hiện thực hoá trong Hiệp định.
81 ngày đêm “hoa lửa” bảo vệ Thành cổ Quảng Trị đã trở thành huyền thoại. Sự hy sinh, mất mát của quân dân cả nước nói chung, quân dân Quảng Trị nói riêng làm sáng ngời chân lý “Thà hy sinh tất cả, chứ nhất định không chịu mất nước, nhất định không chịu làm nô lệ” và “Không có gì quý hơn độc lập, tự do”.

Thành cổ Quảng Trị chết bao nhiêu người
Theo thống kê Quân đội Việt Nam có khoảng 4.000 người chết; phía Quân đội Việt Nam Cộng Hòa có 7.756 người chết; phía Hoa Kỳ có khoảng 20 người chết.
Tổng số người chết trong cuộc chiến Thành cổ Quảng Trị gần 12 nghìn.

Bài thơ vệ Thành cổ Quảng Trị 81 ngày đêm hay nhất
Bài 1: Đỗ Quý Dũng (In trong tập thơ Người hát rong, NXB Thuận Hóa, 2011)
“Sáng Quảng Trị nắng vàng rưng nước mắt
Gió mơn man ru Thạch Hãn yên lành
Những đồng đội chung chiến hào ngày ấy
Lại về đây đứng lặng dưới chân thành
Đồng đội ơi tuổi đôi mươi mười tám
Thư người thương chưa kịp viết đôi dòng
Không bia mộ hồn hóa vào trời đất
Cây cỏ đất này thấm đẫm máu các anh
Nước rất xanh cây cỏ rất xanh
Máu rất đỏ cờ hoa rất đỏ
Khí thiêng đất trời tụ về Thành cổ
Nơi một thời ngựa đá toát mồ hôi
Ngủ bình yên, ngủ bình yên đồng đội ơi!
Triệu tấm lòng hóa đền đài tưởng niệm
Gió bốn phương ru về Thạch Hãn
Nước mắt chảy vào lòng nghẹn xót mỗi con ti.”
Bài 2: (Trích thơ “Lời người bên sông” – Lê Bá Dương)
“Đò lên Thạch Hãn ơi… chèo nhẹ
Đáy sông còn đó bạn tôi nằm
Có tuổi hai mươi thành sóng nước
Vỗ yên bờ bãi mãi ngàn năm”







